Chỉ vì bênh vực cô bồ khi bị bắt quả tang, tôi đã khiến vợ mất đi đứa con chờ đợi 7 năm mới có

maithuy - 22/09/2020

Vừa ôm cô bồ bước ra khỏi nhà nghỉ, tôi đã bàng hoàng khi vợ tôi xông đến, nhìn tôi bằng ánh mắt dữ dằn, uất hận. Nhưng cô ấy lại trút sự giận dữ của bản thân lên cô bồ của tôi.

Cuộc vui vẫn còn dang dở nhưng tôi đã sớm rời khỏi bàn nhậu chỉ vì câu nói khích bác của một đồng nghiệp:

- Cưới nhau mấy năm rồi mà không có con đúng là vô dụng. Ăn lắm uống nhiều để mà làm gì đâu.

Đúng là rượu vào lời ra, tôi thấy nhiều người e ngại cho mình bởi ở đây, ngoài tôi ra thì còn ai lâu con cái nữa đâu. Tôi lấy lý do có hẹn với vợ để xin về sớm. Thực chất chẳng có cuộc hẹn nào cả, chỉ là tôi không muốn chịu đựng thêm nữa cái bầu không khí ngột ngạt ấy thôi.

Tiếp tục tìm bãi đáp là một quán rượu khác, tôi chọn một bàn cạnh cửa sổ, nhìn ra hồ lộng gió ngồi trầm ngâm. Tôi nghĩ về những chuyện đã xảy ra với cuộc sống của mình suốt gần 7 năm qua. Vợ chồng tôi vậy mà cũng đã bên nhau được 7 năm. 7 năm chờ đợi, mong ngóng chỉ để được nghe tiếng khóc của một đứa con.

Thế nhưng đó chỉ là trong giấc mơ của hai người. Vợ chồng tôi cả hai đều khỏe mạnh thế nhưng chẳng hiểu sao đường con cái lại khó đến thế. Người ta cứ bảo là số trời, lộc trời chưa đến. Nhưng sự chờ đợi dường như đã khiến cho bản thân tôi bắt đầu mất dần đi sự kiên nhẫn.

Chỉ vì bênh vực cô bồ khi bị bắt quả tang, tôi đã khiến vợ mất đi đứa con chờ đợi 7 năm mới có - Ảnh 1
Nguồn Internet

Mải suy tư thì có một cô gái tiến đến bàn muốn làm quen. Nhìn thoáng qua, tôi cũng thừa biết được cô ấy là người thế nào, tiếp cận với mục đích gì. Thế nhưng tôi lại chẳng thể nào ngăn mình lại được trước cách nói chuyện thực sự thông minh, dí dỏm, lại trúng tâm lý của cô ấy. Dường như chỉ có 1 tiếng đồng hồ nói chuyện mà tôi đã phần nào bớt đi rất nhiều sự mệt mỏi.

Cả đêm hôm đó, tôi luôn nghĩ về cô gái lạ đó, cả mùi hương thoang thoảng, quyến rũ kì lạ trên người cô ấy nữa, dù mới chỉ là ngồi đối diện. Nhìn số điện thoại cô ấy tự lưu trong điện thoại, tôi đã bất giác chạm tay vào nhắn lấy dòng chữ "Chúc em ngủ ngon!". Và chuyện ngoại tình của tôi bắt đầu từ giây phút đó. Những ngày sau đấy điểm đến của chúng tôi thường xuyên là nhà nghỉ. Những lần gặp nhau vội vã những vẫn đủ sức khiến tôi thấy mê mẩn, điên cuồng.

Đương nhiên mọi chuyện đều được giấu nhẹm đi để đảm bảo rằng vợ tôi không phát hiện ra. Bản chất của đàn ông là tham lam và suy nghĩ cũng khó hiểu. Tôi muốn giữ vợ nhưng cũng muốn giữ cả cô bồ bé nhỏ kia. Nhưng chắc tôi sẽ chẳng thể nào ngờ được rằng, sự lựa chọn này lại khiến tôi phải trả giá lớn đến thế.

Chỉ vì bênh vực cô bồ khi bị bắt quả tang, tôi đã khiến vợ mất đi đứa con chờ đợi 7 năm mới có - Ảnh 2
Ảnh minh họa - Nguồn Internet

Chẳng hiểu sao vợ tôi lại biết được chuyện tôi lén lút đi nhà nghỉ với cô bồ bé nhỏ. Vừa ôm cô bồ bước ra khỏi nhà nghỉ, tôi đã bàng hoàng khi vợ tôi xông đến, nhìn tôi bằng ánh mắt dữ dằn, uất hận. Nhưng cô ấy lại trút sự giận dữ của bản thân lên cô bồ của tôi. Cô bồ bị vợ tôi kéo tuột khỏi vòng tay tôi, cho vài cái bạt tai đến tím tái mặt mũi. Nhìn cô bồ không thể nói được lời nào, tôi xót xa quát lên:

- Em bị điên à, chuyện cũng có gì to tát lắm đâu mà em phải hành người ta như thế.

- Anh đang nói cái gì vậy? Em không được động vào kẻ đã cư.ớp chồng mình hay sao chứ? Anh bênh nó ư? Anh bỏ mặc vợ để đi ngoại tình, anh không thấy xấu hổ hay có lỗi với tôi sao?

- Chẳng có ai c.ướp cái gì của em cả, chuyện này là do anh tự nguyện, là do anh bắt đầu. Em về đi. Chúng ta về nhà giải quyết.

- Tôi không về. Hôm nay tôi phải giải quyết cho xong.

Vợ tôi lao vào cô bồ khiến cô ấy kêu lên nhưng vợ vẫn không chịu buông tay. Không chịu được cảnh cô bồ bị bắt nạt, tôi đã đẩy vợ ra để kéo bồ lại phía mình. Không ngờ vợ tôi lại bị ngã. Cú ngã khiến cô ấy thấy choáng váng, rồi tôi thấy cô ấy ôm bụng quằn quại, thứ đó chảy ra khiến tôi hốt hoảng gọi cấp cứu.

- Anh h.ại con tôi rồi.

- Em nói sao, em đã có con ư?

Tôi đã gần như ngất lịm khi bác sĩ khẳng định 1 lần nữa là vợ tôi đã bị hỏng thai.

- Vợ tôi có thai ư? Sao có thể như vậy được, đứa con mà chúng tôi đã chờ đợi biết bao lâu. Sao cô ấy không cho tôi biết.

Tôi thật sự không dám tin mình vừa tự tay đ.ánh mất đứa con mà bản thân đã mất 7 năm để chờ đợi. Tôi tự dằn vặt bản thân mình. Giọt nước mắt lăn dài trên má vì sự hối hận, nhìn vợ vẫn chưa tỉnh lại, nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng, khoảng cách giữa cả hai, biết lấy gì để xóa nhòa đây. Vợ tôi thức dậy biết mất con cô ấy như hóa dại, cô ấy không muốn nhìn mặt tôi. Vợ tôi đã háo hức để báo tin cho tôi biết chuyện mình đã có bầu thì lại vô tình chứng kiến cảnh tôi có bầu, tất cả thật nghiệt ngã. Tôi phải làm gì để chuộc lỗi với cô ấy đây?

Bình